Thiên Chúa Hài Lòng Khi Ta Tận Dụng Tài Năng Chúa Ban

1 lượt xem

Trong sáu tháng điều trị ung thư vừa qua, tôi đã phải làm việc với một lịch trình hạn chế hơn. Các liệu pháp y tế, dù gây mệt mỏi, vẫn cho tôi đủ sức khỏe và năng lượng để hoàn thành các nhiệm vụ điều hành trong vai trò hiện tại, nhưng lại không đủ sức để đứng lớp hay thực hiện các bài diễn thuyết, nói chuyện, giảng tĩnh tâm—những công việc tôi vẫn thường làm. Tôi hay đùa với gia đình và bạn bè rằng mình đang “chịu án treo”, nhưng tôi vô cùng biết ơn vì sức lực còn lại của mình. Việc không thể giảng dạy và diễn thuyết, vì thế, không phải là một sự hy sinh mất mát. Tôi tập trung vào việc giữ gìn sức khỏe, và ý thức rằng sức khỏe mình có được là một ân huệ lớn lao.

Một tháng trước, khi các liệu pháp y tế kết thúc, tôi gần như đã lấy lại sức khỏe và bắt đầu quay lại lịch làm việc bình thường, bao gồm cả việc giảng dạy. Vì đã tạm gác công việc này trong nửa năm, tôi cảm thấy có chút hồi hộp khi bước vào lớp để bắt đầu buổi dạy kéo dài ba tiếng đầu tiên. Cảm giác bồn chồn nhanh chóng tan biến khi lớp học hăng say theo dõi chủ đề. Ba tiếng sau, khi bước ra khỏi lớp, tôi cảm thấy một luồng sinh lực tuyệt vời mà tôi đã không cảm nhận được suốt sáu tháng qua. Việc giảng dạy—với tôi vừa là nghề nghiệp vừa là ơn gọi—đã mang lại sự thoải mái cho cả tâm hồn và thể xác. Đây chính là liều thuốc bổ mà tôi đã thiếu trong những tháng ngày qua.

Giằng Xé Nội Tâm: Cái Tôi Hay Ơn Gọi?

Ban đầu, tôi cảm thấy có chút dằn vặt và tội lỗi về cảm giác này. Điều gì đã thực sự thổi bùng cảm giác tuyệt vời và nguồn năng lượng trong tôi? Có phải là tính ái kỷ? Hay sự kiêu ngạo? Phải chăng tôi đang tận hưởng cảm giác được chứng tỏ trí tuệ và kiến thức của mình, và say sưa trong sự ngưỡng mộ từ các sinh viên? Tôi cảm thấy tốt vì cái tôi của mình được vuốt ve ư? Tôi giảng dạy thực sự là để mở mang Nước Trời hay chỉ để thỏa mãn cái tôi cá nhân?

Đây không phải là vấn đề của riêng tôi. Đây là những câu hỏi có cơ sở đối với bất kỳ ai tìm thấy năng lượng từ công việc của mình, đặc biệt là khi công việc đó mang lại cho họ sự ngưỡng mộ. Động cơ của chúng ta không bao giờ hoàn toàn thuần khiết. Thực tế, nếu hoàn toàn trung thực với bản thân, chúng ta phải thừa nhận rằng trong việc phục vụ người khác luôn có một phần nào đó là phục vụ chính mình. Tuy nhiên, dù cho động cơ của chúng ta luôn phức tạp, vẫn có một điều gì đó tích cực hơn cần được nhìn nhận: đó là việc Thiên Chúa ban cho chúng ta những tài năng khác nhau và Ngài cảm thấy tốt đẹp khi chúng ta sử dụng chúng. Quá trình đấu tranh này đòi hỏi một câu nói hay về lòng kiên trì để vượt qua.

Bài Học Từ Eric Liddell: “Khi Tôi Chạy, Tôi Cảm Thấy Thiên Chúa Hài Lòng”

Eric Liddell, vận động viên điền kinh Olympic và là nhân vật chính trong bộ phim đoạt giải Oscar “Những cỗ xe lửa” (Chariots of Fire), đã từng nói: “Khi tôi chạy, tôi cảm thấy Thiên Chúa hài lòng.” Đây không phải là một nhận định hời hợt. Tiểu sử của ông và bộ phim đã làm rõ rằng, trong hành trình giành huy chương vàng Olympic, Eric Liddell được thúc đẩy bởi niềm tin nhiều hơn là cái tôi.

Đức tin của ông khiến ông tin rằng, vì Thiên Chúa đã ban cho ông tài năng độc nhất này, nên Ngài—giống như những bậc cha mẹ tự hào về con cái mình—thực sự vui mừng khi thấy ông sử dụng ân huệ đó. Trong sâu thẳm, Eric ý thức được rằng Thiên Chúa hài lòng mỗi khi ông phát huy tài năng của mình đến mức cao nhất. Hơn nữa, chính ý thức nội tâm rằng Thiên Chúa hạnh phúc khi ông dùng tài năng của mình đã đổ đầy trong Eric một nguồn sinh lực tuyệt vời mỗi khi ông sải bước trên đường chạy.

Niềm Vui Sâu Sắc Bắt Nguồn Từ Thiên Chúa

Nhìn từ góc độ này, chúng ta thấy rằng nguồn gốc sâu xa cho động cơ và niềm vui của Eric trên đường chạy không phải là khát khao giành huy chương vàng hay sự hâm mộ của công chúng, dù những điều đó rõ ràng có tồn tại. Đúng hơn, Eric được thúc đẩy bởi ý thức nội tâm rằng Thiên Chúa đã ban cho ông một ơn đặc biệt, rằng Ngài muốn ông sử dụng ơn đó một cách trọn vẹn, và Ngài hạnh phúc khi ông làm vậy. Giống như mọi người, chắc chắn ông cũng thích thú với sự hâm mộ từ thành công của mình, nhưng ông biết rằng niềm vui thâm sâu nhất mà ông cảm nhận khi sử dụng tài năng, xét cho cùng, là phát xuất từ Thiên Chúa chứ không phải từ cái tôi.

Và tôi tin rằng, điều này cũng đúng với tất cả chúng ta. Khi một người sử dụng đúng những thiên khiếu mà Chúa đã ban, Thiên Chúa sẽ hài lòng và vui thích vì điều đó. Rốt cuộc, chính Ngài đã ban cho chúng ta những tài năng này, và mọi việc đều có lý do của nó.

Không lâu sau khi tôi cảm thấy tràn đầy hứng khởi và sinh lực nhờ được giảng dạy trở lại, tôi đã trò chuyện với một đồng nghiệp, một giảng viên trẻ tài năng mới bắt đầu sự nghiệp. Anh chia sẻ với tôi về niềm vui khi giảng dạy, nhưng cũng lo sợ rằng niềm vui đó phần lớn đến từ cái tôi. Tôi đã kể cho anh nghe câu nói của Eric Liddell và trấn an anh rằng, mỗi khi anh dạy tốt, Thiên Chúa đều cảm thấy hài lòng và vui thích. Anh đã rất cảm kích câu nói đó.

Kết Luận

Tất cả chúng ta cũng nên như vậy. Chúng ta không nên cảm thấy tội lỗi khi thực hành những tài năng mà Thiên Chúa đã ban, cho dù động cơ của chúng ta không bao giờ hoàn toàn thuần khiết. Bất cứ khi nào chúng ta sử dụng tài năng Chúa ban để làm tốt một việc gì đó, Thiên Chúa sẽ hài lòng và vui thích vì điều đó… và chúng ta cũng nên cảm thấy như vậy.

Để lại một bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

Video nổi bật+ Xem tất cả

Tin mới hơn